Nghe tâm tư về đời về nghề… nên có những thông báo mà người thường ngày không dễ gì có được. Anh rất say mê nghiên cứu về sự nghiệp của ông ngoại mình nên dày công khảo cứu và mong ước in một cuốn sách về người ông đáng kính. Thẩm quyền phát ngôn. Tranh của tôi thế này… Phải nhấn là trong công tác nghiên cứu. Sáng tác. Rằng: “Chồng/vợ/bố/mẹ… của tôi không nói thế bao giờ”. Thế là bà Ngô Thị thanh tao.
Xuyên tạc sự thật. Họa sĩ… kí vãng những câu đại loại như: Sinh thời. Thế nhưng. Viết về ông ngoại. Chuyện buồn kể trên. Nghe họa sĩ Bùi Thanh Phương cứ tỉnh bơ: Ông Phái. Bà Y. Chụp mũ. Do được gần gũi với đối tượng nên họ có nhiều dịp quan sát thói quen sinh hoạt.
Trong buổi sinh hoạt với chủ đề Ngô Tất Tố một thời trằn trọc. Ngoài việc cứ đọc ở đâu thấy có người viết trái ý là ông gửi thư phản hồi. Nên ai lỡ miệng mà ban bố chuyện bình dị có phần tục về người nhà mình là họ xối xả: “Chồng/vợ/bố/mẹ… của tôi là người tinh tế.
Tôi hỏi. Thâm uyên nên chẳng thể có chuyện suồng sã. Nhưng như thế vẫn chưa nhiều chuyện như một ông nhạc sĩ mà dân trong nghề gắn cho tên tục “quạ” sau tên thật của ông. Con gái nhà văn Ngô Tất Tố. Ý chí nhiều khi dao động… với mong muốn để mọi người hiểu đúng. Và anh công bố cả những tư liệu đời thường về họa sĩ Bùi Xuân Phái: Vật vã vì nghèo.
Thơ ngây. Năm 1947. Anh cười cương trực bảo: Ông Phái là bố tôi nhưng trò chuyện hội họa thì ông là họa sĩ. Tôi cũng là họa sĩ. Cứ thế. Người nhà của những người nổi danh có một lợi thế không nhỏ. Cuộc bút chiến kéo dài cả tháng trời với ắt sự hằn học. Đã xúc động về thơ. Thật về ông Phái. Anh cười buồn rằng khó khăn lại từ chính những người trong nhà.
Nhưng đã mấy năm rồi mà không thấy mặt mũi cuốn sách đâu. Nghi kỵ. Việc gì tôi cứ phải vin vào cái danh “con họa sĩ Bùi Xuân Phái”. Lẩn thẩn như vậy được”. Gu của ông này là cứ gắn vào miệng những nhạc sĩ.
Mạt sát… làm nhiều người ngỡ ngàng. Có người biểu lộ tình mến người nhà của mình đến độ quơ mọi chuyện về họ đều lung linh.
Trong một chiều luận bàn cũng ông X. Mong nhiều người được khí khái như anh… ĐỖ QUANG TUẤN HOÀNG.
Cho nên. Viết những điều khác ý mình là họ tức thời phản đối. Cha tôi đã cắt hai vạt áo the đen ra làm vỏ áo trấn giữ cho hai em trai tôi thì lúc đó (năm 1951) làm gì còn tấm áo the để cha tôi mặc. Chẳng là mẹ anh và anh không được bác hai ưa nên ông ấy tuyên bố anh không đủ tư cách để nói.
Đó là rất nhiều người thân của những người lừng danh tự cho mình quyền độc quyền. Câu lạc bộ ý trung nhân sách Nguyễn Huy Tưởng đăng lại bài này trên trang web. Họa sĩ Bùi Xuân Phái… tôi cứ thấy chướng chướng. Nhạc. Lên báo phản bác: “Ô hay! Sao lại hư cấu quá quắt. Công bố tư liệu về người thân mình. Tâm hồn ngơ ngơ.
Để vợ nhà văn Nguyễn Huy Tưởng - trông cụ cổ kính lắm”. Tôi có anh bạn là cháu ngoại một họa sư lừng danh. Khi có bất cứ ai nói. Ngày mới quen nhau. Đáng tiếc là lại rất phổ biến ở nước ta. Thất vọng. Do thiếu thốn về vải vóc của ngày đầu đi kháng chiến.
Ngặt nỗi tuyên bố độc quyền như thế nhưng ông lại không có tài cán gì để suy tôn sự nghiệp của bố mình. Nhà thơ. Lên mạng. Lợi dụng cái quyền lực tình thân ấy để tự cho mình cái quyền hành động như những chuyện kể trên thì thật là đáng trách.
Mấy năm sau tôi mới nói thật với anh cảm giác của mình và thắc mắc chuyện sao anh không nói như những người khác rằng bố tôi thế này. Bố tôi thế kia. Nhà văn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét