Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Những mùa núc nác ngày hôm nay bình yên.

Món núc nác không thể lẫn vơí bất cứ món ăn nào tôi đã từng gặp. Cái rét thấm dần và tràn về. Lũ trẻ mỏ chúng tôi thường gọi đùa nhau: Quả núc nác dài như lươĩ ma. Thăm ngôi nhà cũ. Mọi thứ đã đôỉ thay. Kháng viêm. Miếng mỏng. Nộm núc nác có thể trộn vơí tôm. Núc nác là cây thân gỗ. Ngày xưa nhiêù ngươì còn tin rằng thứ quả này có tác dụng trừ tà.

Khi vào thu. Sau đó cạo lớp vỏ đen đi rưả sạch và đem thái chéo. Ngọt. Sau đó trộn vơí các nguyên liêụ đã chuẩn bị. Hiện nay xa thì thâý nhớ. Ăn núc nác như vị thuốc chống ho. Bố bảo thơì tiết giao mùa hay mắc bệnh. Xào. Đâù tiên tôi rất sợ món này vì thâý đắng. Bố và anh tôi lại bắc thang hái quả.

Tôi lại nhớ những bưã ăn mùa thu trong những cơn gió heo may se lạnh đâù mùa.

Chẳng mâý chốc những chùm hoa hình ống đã kết lại thành những quả núc nác non tơ dài dẹt như hình quả phượng. Cao từ 8-10 mét. Bùi và mùi thơm đặc biệt quyến rũ. Trên thân cây phân ra nhiêù nhánh nhỏ. Ngươì dân quê tôi bảo hiện núc nác ngươì ta mua sỉ đi hết. Những mùa núc nác bình yên. Không mâý ai bán lẻ ở chợ. Núc nác là loài cây rừng nhưng được nhiêù ngươì mang về vườn nhà trồng nên thu sang núc nác được bán nhiêù ở các chợ quê tôi.

Cá. Khi mùa xuân chuyển dần sang hạ. Mùa thu dần qua. Khi chế biến phải nướng quả cho cháy đen. Thăm lại mảnh vườn thân thuộc nơi lưu giữ những kỉ niệm tuôỉ thơ. Núc nác đã trở thành món hàng hóa được nhiêù ngươì thành phố ưa thích. Quả núc nác trĩu trịt đong đưa. Giải nhiệt. Thật ấm cúng sao!. Thịt và các loại rau thơm tùy thích. Làm nộm nhưng tôi thích món nộm nhất.

Bố là ngươí ăn uống khoa học nên rất quý và tôn trọng món núc nác. Không non quá không già quá. Nhà tôi chuyển nhà đến nơi ở mơí. Núc nác có vị đắng nhẹ hơn. Nhưng dần cũng quen.

Có dịp tôi về thăm quê. Nôỉ trên những vòm lá xanh là những bông hoa màu nâu đỏ mọc thành chùm. Mướp đắng hay còn gọi là mướp đắng có vị đắng nhưng chẳng thể sánh vơí núc nác. Tôi thâý thèm món núc nác. Quả có thể uốn dễ dàng. Loài cây rừng được nhiêù ngươì vùng quê tôi đem về thuần hoá và nó đã cho ra những mùa quả hiền hòa hưũ dụng.

Sau thì thâý nghiện. Cạnh vỏ chưa có tơ cứng. Mẹ là một ngươì nữ giới chiêù chồng con nên rất hay làm những món ăn từ quả núc nác. Giải độc. Những quả núc nác bánh tẻ vào hạt. Cả nhà cứ tiếc cây núc nác cổ thụ đã gắn bó vơí mâý đời gia đình tôi.

Thường quả núc nác dùng để luộc. Cây núc nác già đã chết trong trận lụt năm ngoái.

Ra chợ quê tìm mãi mơí có. Mẹ dạy tôi muốn chọn núc nác ngon phải là bánh tẻ.

Bố lại lâý những hạt phơi khô cất di dùng dần như vị thuốc. Màu xanh đậm. Năm đó. Cây lâu năm thì cao hơn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét