Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Tân Cương khá là hot du ký.

Màu đỏ son

Tân Cương du ký

Phong tục. Đã biến hóa thành những cây chè xanh tốt có tán rộng tới hàng mét và có vị chát đậm. Chính danh của xã Tân Cương.

Nhưng ông nhấn mạnh. Tôi mừng hết nói. Thế là cả cái vùng chè rộng lớn này vẫn phải trông vào bàn tay khéo léo của các cô. Thì vị chè ở đây không hề thay đổi. Thế mới hay vì sao ánh mắt của các cô gái ở đây long lanh đến thế. Phúc Xuân. Có thể vì cái nắng. Vậy rất cần có những cái tên tạo nên thương hiệu cho Tân Cương cụ thể hơn nữa. Buồn tênh.

Nó còn được gọi là thứ ngọc ẩm. Thưởng thức chè mộc ủ hương hoa sói. Ông chỉ về phía dãy núi Tam Đảo. Cái gió. Mơn mởn đấy. Chất lượng chè Tân Cương lại càng được ưa thích trên thị trường quốc tế.

Trung đoàn Tu Vũ và Trường Quân chính Quân khu Việt Bắc. Trầm ngâm một lúc. Ông tự dưng hỏi tôi có biết tại sao chè ở Tân Cương có nét độc đáo đó không. Ôi nỗi nhớ! Hình ảnh Cánh hạc một chiều cuối thu. Ngày ngày. Cứ phải một tôm hai lá mà chơi. Ông cười. Ông trời đã sắp đặt hết cả. Ngẫm. Mà ở cành non quá cũng không được. Cô gái thuyết minh nói. Kề bên con đường. Ông kể con sông Công chảy qua làng là một nguồn nước bất tận cho việc tưới tiêu trên các đồi chè mâm xôi.

Hơi bị chua (vì có độ pH từ 5. Bất thần ông lái đò mời tôi lên đò đi dọc sông Công.

Vậy phải tinh con mắt. Tôi gặp lại câu chuyện của 80 năm về trước với lịch sử của thương hiệu Cánh hạc một thời. Chí hướng cũng gian truân. Giọng ông trầm ấm. Cái gió và cái vị chè ở đây chăng. Đó là niềm tự hào của người dân xã Tân Cương và cũng là niềm vinh diệu của cả ba xã vùng chè Tân Cương này.

Hoặc Tủa Chùa - Điện Biên. Nát ngay. Hương vị của ngọc ẩm của xã Tân Cương. Hay Mộc Châu - Sơn La.

Cho dù với thương hiệu Cánh hạc hay Tân Cương. Tôi đã đến vùng chè Bảo Lộc - Lâm Đồng. Nhưng thực ra vùng chè này gồm cả ba xã cùng chung một khu vực sinh thái.

Nhưng phải tựa cánh hạc cứng cáp. Áng mây ở đây kỳ lạ lắm. Tạo thành hàng trăm lớp sóng từ trên cao. Bềnh bồng trong những cánh cò trắng bay với những áng mây nõn nà dưới bầu trời xanh mênh mang. Tôi lại thấy tiếc cho cái tên Cánh hạc là một thương hiệu lớn trước hết.

Chính là màn chắn che ánh nắng gay gắt phía Tây chiếu rọi vào các đồi chè. Đều có công đóng tích cực của những người con nơi đây. Sớm muộn ăn ở thuần khiết. Vì không thể tách ra được theo cái gọi là một tôm hai lá. Đồng lòng khai thác hướng tương lai/Tụ nghĩa gian truân. Hoặc khu thương nghiệp của xã Tân Cương. Vậy mà nay. Mới là sự sống còn. Và chè ngon Cánh hạc đã được tôn vinh Giải nhất ở khu Đấu xảo (Hội chợ thương nghiệp Hà Nội) năm 1935.

Ông tổ ngành chè ở Tân Cương cũng đã lấy cái tên Cánh hạc để truyền bá cho vùng chè mới mẻ này. Mấy người trên thuyền cũng xúm quanh ấm trà. Con đò lệ đi ngược con đường Tân Cương về thành phố Thái Nguyên. Rồi ông diễn giải. Tức thị chè sạch và áp dụng kỹ thuật trồng trọt hiện đại.

Ấy lại nói đến thổ nhưỡng là cái chính. 5 - 7. Thế là tôi được nghe bao nhiêu chuyện từ người nông dân trồng chè này. Cách đây 80 năm lại bị mất. Rồi ông kể cũng chính tại nơi này. Hay Sa Pa - Lào Cai. Bình trà ở xã Tân Cương. Ngọt hậu mà những vùng chè khác chẳng thể có. Ông lại cười ham thích nói. Thật rắc rối. Ngày đó chè được cập bến tản mác hai bờ sông Công.

Khu nhà tổng hợp trên một bãi cỏ xanh rì được thiết kế khá đẹp. Gió đông lãnh lẽo

Tân Cương du ký

Người dân vẫn còn ghi nhớ công ơn của ông qua những dòng chữ trên bức hoành phi: Quân tử Vũ bản và một câu đối: Di dân không mất đi tinh thần. Ông khẳng định. Nơi mà chè Tân Cương đã lấy giống ở đó về trồng.

Khi là trọng điểm đào tạo những sĩ quan của lực lượng vũ trang cách mạng vào những năm cuối thập niên 40 và đầu 50. Trụ sở các trường đều đóng ở đây.

Nhớ lại cái đận những năm 1920. Ngày Lễ hội trà lần thứ nhất năm 2011 tôi có dịp vào đây. Man mác. Khi rẽ vào phòng truyền thống. Còn phía trước là khu bảo tàng. Đúng là trà câu liêm ! Tôi chợt thốt lên làm vờ vĩnh sành điệu. Việc tạo dựng được thương hiệu. Ông lim dim đôi mắt. Đều chẳng thể có dư vị ngọt hậu thơm đến thế.

Để ngắm từ đầu đến cuối xã Tân Cương với hàng trăm đồi chè mâm xôi cùng những đồi chè bậc thang cuồn cuộn. Chiến dịch Điện Biên Phủ thắng lợi lừng lẫy khắp năm châu bốn biển. Các bà. Đây là thứ trà mốc cau sau khi đã làm hương.

Kể từ khi chè ở vùng này sản xuất theo tiêu chuẩn VIETGAP. Đó là hình tượng của búp chè một tôm hai lá đều nhau tăm tắp. Có mỗi chuyện hái chè là cái anh máy móc chịu chết. Cho dù chỉ một cái tên Tân Cương ngỡ là đủ.

Pha đất sét nhẹ. Tạo nên một thứ chè có màu đốm trắng như hoa cau non. Ông tả đất ở đây. Thương hiệu Tân Cương - Hoàng Bình của một người từ xa đến xã dựng nghiệp chè cách đây chưa lâu đã có sức lan tỏa và xuất ngoại đi nhiều nước.

Những ánh sáng tán xạ tỏa khắp vùng tạo nên một độ ẩm của gió làm cho cây chè đọng lại những tinh chất của đất nuôi dưỡng.

Giọt sương. Kể cả chè Phú Thọ. Ngay kể cả vùng Hồ Núi Cốc cũng góp phần tạo nên một không khí dịu mát thỏa mãn cho cây chè sinh trưởng. Hai năm trôi qua. Đó là Trường Lục quân Trần Quốc Tuấn. Giống hạt ban đầu là ở Phú Thọ đấy. Còn nữa. Mà đối với thương trường hiện. Nhưng người qua đường có thể rẽ vào thưởng thức trà ngon thơm mới ra lò và có thể tham khảo chọn mua về.

Trong đó có cả Mỹ. Xã Tân Cương chính là địa chỉ quan yếu của Việt Bắc. Con thuyền đi chậm với những thùng chè đã được đóng gói.

Ông lái đò chỉ về phía núi Guộc. Nên chè Tân Cương mới có vị chát đượm và ngọt hậu. Hoặc Tân Cương - Hoàng Bình. Hoặc nhà văn hóa. Được tổ chức tại thành phố Thái Nguyên.

Tôi cười trừ rồi hỏi nó khác nhau thế nào. Lưu Kường. 0). Thì bất thần có một bác ngồi bên bờ sông nói lại rằng. Khác hẳn với chè các vùng phụ cận. Nên có nhiều phòng uống trà. Điều này thì tôi cũng có những trải nghiệm nên rất tán thưởng. Thế mới là trà đặc sản Tân Cương. Chính ở đó là những trại chè trước nhất của ông tổ chè Đội Năm. Mang vóc dáng một khu thưởng trà xưa rộng rãi. Này nhé.

Như ta đã biết. Bền vững. Tôi ớ ra và ngơ ngẩn như chú bò đội nón vậy. Cái đất. Tuy khu nhà văn hóa truyền thống này không thay cho cái chợ chè cũ Tân Cương của xã bấy lâu nay. Mọi người lại đang nô nức chuẩn bị cho Lễ hội trà lần thứ hai vào tháng 11/2013.

Với vóc dáng dịu dàng thanh mảnh. Tôi đi liên hồi với sự mất còn của một chốn quê ngát hương. Nờm nợp thuyền đến ăn hàng.

Đó là các xã Tân Cương. Đó là một bí ẩn của chè Tân Cương. Lại nhớ. Cùng với những bộ sưu tầm ấm cổ luôn là ký ức tuyệt trần đối với tôi.

Nhưng mang về đất này trồng lại khác hẳn. Nơi đây cũng là địa chỉ cho các xóm thôn giới thiệu các loại trà thành phẩm với chất lượng cao nhất. Nên da người nào cũng đẹp mịn màng. Song song sông cũng là cái máy điều hòa thời tiết mỗi khi oi bức.

Cái nắng. Phía sau tôi là Hồ Núi Cốc. Phúc Trìu. Ngay tức khắc các doanh nhân Ấn Độ đã đến tận Thái Nguyên để đặt hàng mang đi các nước. Đánh mốc cho chè móc câu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét