Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Xu hướng Dòng máu “Bu Cầu”.

Không chỉ riêng xẩm mà chầu văn, chèo, quan họ, hát xoan cần được sống lại bằng chính nguồn gốc giá trị sâu lắng của dân ca cổ dân tộc. Có dịp tản bộ trên phố Hàng Ngang, Hàng Đào vào các tối thứ Bảy, bạn dễ dàng nhận ra Mai Tuyết Hoa trong váy đụp, nón tơi xơ tướp cùng cây đàn nhị và hát những điệu xẩm gần gũi với dân Hà thành từ nửa thế kỷ trước, nay có nguy cơ bị quên lãng. Học xong trung cấp tại trường này, cô thi vào Viện Âm nhạc nhà nước cùng với cây đàn “khó thương” đã gắn bó với cô từ khi bước vào thế giới âm nhạc.

Ở đó con người có thể gửi gắm tâm cảm da diết thân phận con người.

Mai Tuyết Hoa say mê âm nhạc từ bé. Cây đàn cò mau chóng hòa quyện vào nhịp phách, với luyến láy, nhấn, rung của nhiều làn điệu dân ca cổ, đặc biệt là xẩm.

Đặc biệt trong lời ca xẩm, mộc mạc, thật tình. Trong số các nghệ nhân già, các cụ Trùm Nguyên, Thân Đức Chính, và đặc biệt Hà Thị Cầu là người truyền cảm hứng sâu sắc nhất đến tâm hồn mẫn cảm của Mai Tuyết Hoa. Để có điều kiện hoạt đồng bài bản trong việc sưu tầm bảo tồn, sáng tác, đưa làn điệu cổ hòa nhập với cuộc sống mới với rất nhiều xúc cảm khác nhau, Mai Tuyết Hoa đã quyết định thành lập trọng điểm Nghiên cứu bảo tồn và phát huy âm nhạc dân tộc.

Lên 8 tuổi, Hoa vào học chương trình sơ cấp, cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội với cây đàn nhị, một nhạc cụ thường gắn liền với ma chay, khiến không ít bạn bè chọc.

May chi bu sớm được gặp các “Trùm”. Đây là ý tưởng tâm huyết mà chị đã ấp ôm từ nhiều năm, góp phần gìn giữ, phát triển hồn cốt âm nhạc dân tộc Việt Nam.

Cùng với nhiều nghệ sĩ yêu xẩm, Mai Tuyết Hoa đã thành công trong các chương trình: Hát xẩm Hà thành, kỷ niệm 1. Nhưng chính những chuyến đi thực tại, xúc tiếp với nhiều nghệ nhân xẩm, Mai Tuyết Hoa mới nhận ra ở xẩm sự điêu luyện, tinh tế đến kỳ lạ.

Thật khó mường tưởng một thiếu nữ nói cười trẻ trung, duyên dáng, cưỡi xe vi vu trên đường phố, lại nhanh chóng hóa thân để trình diễn những điệu xẩm điệu nghệ đến thế. Mãi sau này chúng tôi mới hiểu, đến phút hấp hối, bu vẫn gắn bó với xẩm.

000 năm Thăng Long, Chương trình Cầm thi giang… Hy vọng giữ giàng một tinh hoa trong dòng nhạc cổ dân tộc, Mai Tuyết Hoa đã nồng hậu tham gia nhiều đêm diễn trên phố Hàng Đào, mong xẩm có cơ hội lan tỏa vào tâm hồn lớp trẻ. Trong những chuyến điền dã, cô sinh viên trẻ có cơ may hòa mình vào thế giới âm nhạc dân gian. Hát xẩm là loại hình dân ca cổ, đang có nguy cơ mai một.

- Khi tuổi đã già, linh cảm một lần ra đi và mãi mãi, “Bu Cầu” nhắc nhỏm: Chừng nào bu “đi”, các con nhớ lót dưới gáy bu một ít vàng (vàng thờ phượng).

Phải chăng đó là sự gửi gắm, nhắc nhở kín đáo của bu với đồ đệ. Phải chăng đó là nguồn gốc xúc cảm của người Việt. Chị nhớ lại. Chị thực tình và cũng rất hồn nhiên tỏ tường: “Em thu nhận dòng máu ham mê, trân trọng xẩm của “Bu Cầu” đấy ạ”. Nguyên Phước.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét