Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013

Kéo màu sắc dài mùa xuân trên đảo.

Vì thế, Đông được xúc tiếp với nhiều phương pháp giáo dục truyền thống ở các đảo

Kéo dài mùa xuân trên đảo

Dũng thì cho rằng, mọi người đánh giá "không" công bằng với đoạn thơ của mình. Sau gần 9 tháng ra đảo, “món nợ” mà chính trị viên đã ghi cho anh vẫn chưa có nhịp để trả. Xuân về trên đảo Đá Nam nhỏ bé với biết bao bận rộn trong thực hành nhiệm vụ trực SSCĐ, nhưng có bài thơ “nối dài”, không khí mùa xuân như được kéo dài ra mãi.

Phút tâm sự trên đảo Đá    Nam. Không phụ công đồng đội, Hồng đã có một bài sáo rất sôi động, vui vẻ. Mỗi người khuyên mỗi ý, Dũng không biết phải nghe ai nên tổng hợp luôn thành một đoạn, đại ý: “Tâm hồn luôn phơi phới/Quyết canh phòng biển trời/Để mùa xuân thêm đẹp/Tình yêu luôn ước hẹn/Hạnh phúc mãi chờ nhau”.

Bằng chất giọng trầm ấm, khỏe khoắn, Văn Huệ biến đoạn thơ tổng hợp của Văn Dũng thành một tiết mục đặc sắc. Thiếu úy, đảng viên trẻ Lê Khắc Hồng thì vò đầu, bứt tai mãi mà không đóng góp được cho trường ca câu thơ nào. Nói rồi, Văn Huệ trình diễn. Chính trị viên đơn vị biểu dương nhiệt liệt đoạn thơ trên vì chỉ có mấy câu, Dũng đã nói được ý chí quyết tâm của toàn đảo trong những ngày xuân, đó là: Quyết canh phòng chủ quyền biển, đảo của giang sơn, thực hiện còn người, còn đảo.

Thật may, “cây văn nghệ của đảo” – Thiếu úy Nguyễn Văn Huệ đã làm trọng tài bằng cách “phán rằng”: “Chưa có đoạn thơ nào hay, nhiều ý như đoạn thơ của Văn Dũng”.

# Ngay một khúc ngâm rất tình cảm. May cho Hồng, là anh có khiếu thổi sáo. Quê Đông ở Thanh Hóa. Thiếu úy QNCN Đỗ Văn Dũng, nhân viên máy nổ thì không có tài lẻ như Lê Khắc Hồng nên “món nợ” chưa có điều kiện để trả.

Thế nhưng, lần này, ra sức tác ở đảo Đá Nam, anh vẫn thấy hấp dẫn bởi bài trường ca tập thể này. Đông tòng ngũ từ năm 1996 và đã có rất nhiều “tăng” ra Trường Sa. Nhân dịp có đoàn phóng viên ra công tác trên đảo, Dũng bí mật nhờ các anh chị tham vấn để làm thơ “nối” vào bài thơ truyền thống của đảo.

Bài và ảnh: Phương Hoa. Sau khi nghe thơ Dũng, toàn đảo có dịp bình phẩm và cho rằng, đó không thể là đoạn thơ được, bởi nghe hơi bị … lích kích. Vậy là chuẩn bị cho tiết mục văn nghệ đón Xuân, anh em trên đảo cho phép Hồng “trả nợ” bằng cách chuyển thể bài thơ thành bài hát để phục vụ đời sống ý thức cho toàn đơn vị.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét